Thứ Năm, 13 tháng 1, 2011

Cuối năm mua vôi


Cuối năm người hẹn thôi đành...

Lá rơi chịu phận nắng hanh xát lòng

Vôi nồng cay ngái trầu không

Cau khô lỡ muộn sang sông một chiều.



Giếng làng quen bậc trơn rêu

Vẹt đường thùng gánh nghiêng xiêu dáng người

Trách ai cho khổ người ơi

Muối chưa kịp mặn đã vôi bạc lòng.



Thì qua xuân, hạ, thu, đông

Đời người tóc trắng mây bồng bềnh trôi...

11.1.2011

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét